Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2014

Johnny Trí Nguyễn: 'Gu của tôi bắt đầu bị đồng hóa'

Những gì Trí Nguyễn làm trong 4 năm qua khiến nhiều người ngưỡng mộ, cũng không ít tị hiềm, còn nhiều người khác vẫn cảm thấy "chưa đã", vì họ kỳ vọng vào anh nhiều hơn.

- Ngay từ khi anh trở về Việt Nam, với hình ảnh mạnh mẽ, gai góc, nam tính - thứ mà thị trường giải trí trong nước đang thiếu, rất nhiều người đã kì vọng anh sẽ là một "cú hích" về mặt hình tượng diễn viên. Bản thân anh có nhận thức được ưu thế của mình?

- Tôi không so sánh với thị trường giải trí. Còn tôi tự tin với khả năng của mình và biết mình có thể làm được những gì.

- Thời gian qua lại cho thấy hình ảnh của anh không ăn khách. Người ta vẫn chưa giải được "cơn khát babyfaces" - thứ rất nhiều năm độc chiếm thị trường giải trí Việt Nam nói riêng và châu Á nói chung, "Phe" khen anh đẹp bị yếu thế, do họ không phải số đông?

- Tôi cũng nhận thấy gu nghệ thuật của mình không hoàn toàn giống gu nghệ thuật của đại chúng. Có thể do từ nhỏ đến lớn tôi sống ở Mỹ, có nhiều cái tôi thấy không đẹp nhưng người ta lại cho là đẹp và ngược lại. Ngay cả hình ảnh tôi chụp cho báo chí. Những kiểu tôi nghĩ không đẹp, trông nữ tính, không hợp với gu của mình thì báo lại ưng. Lúc đầu tôi thấy lạ vì điều đó. Sau rút kinh nghiệm, tôi không chụp những tấm hình mà mình không thích nữa.

Hay khi ở Mỹ, nước da tự nhiên rất trắng, tôi phải đi tắm nắng cho đen, để phù hợp với nền văn hoá, nếu không người ta sẽ nói anh chàng này chắc tối ngày ngồi trước máy tính, không được đi ra ngoài. Nhưng ở Việt Nam thì ngược lại, mọi người thích nước da trắng hơn. Có những người khen da tôi trắng như hột gà rồi cười thích thú! Nhưng từ từ rồi cũng quen. Gu của tôi bắt đầu bị đồng hoá rồi (cười). Bây giờ tôi không cần phải đi ngâm nắng nữa!



- Sự chênh nhau về thẩm mỹ cho thấy bất lợi của anh. Là diễn viên hay vào vai anh hùng như anh, rất cần một hình ảnh đẹp để "ám ảnh" khán giả?

- Mỗi ngày tôi hiểu văn hoá Việt Nam hơn, để khi viết kịch bản, tôi biết xây dựng tình tiết như thế nào cho hay và thể hiện như thế nào sẽ tốt hơn. Tôi chỉ làm theo nhưng điều đó, chứ không chạy theo mọi sở thích của khán giả. Có thể khán giả yêu thích nhiều diễn viên, ca sĩ có ngoại hình không giống tôi, nhưng tôi không thể chạy theo thị hiếu của họ. Thoả mãn trái tim khán giả nhưng không thoả mãn được trái tim của mình, như vậy sẽ không vui. Tôi sẽ sống theo đúng hình ảnh của mình, thấy hay khán giả thích, còn thấy không hay, khán giả cứ đi thích người khác!

- Còn nhớ, khi anh mới có dự định về Việt Nam, báo chí đã lăng xê và kì vọng sẽ có một ngôi sao điện ảnh Việt Nam. Nhưng gần 4 năm, Việt Nam vẫn chưa có ngôi sao điện ảnh. Anh nghĩ sao?

- Tôi đâu phải người đặt kỳ vọng! Tôi chỉ biết thể hiện mình và làm theo những gì mình yêu thích. Ví dụ, muốn làm phim Dòng máu anh hùng, tôi viết kịch bản, kêu gọi anh em, kiếm nhiều cách để thực hiện bộ phim bằng hết sức của mình. Kế tiếp là tôi lựa kịch bản phù hợp hoặc hay để tham gia. Sau một thời gian, tôi vẫn làm phim của mình, đó là Bẫy Rồng.



- Anh có tự tin về diễn xuất của mình?

- Tôi tự tin. Trước khi bước vào con đường diễn xuất, tôi đã nghiên cứu và học tập rất nghiêm túc. Tôi học trong trường nhỏ, nhưng rất tốt. Họ đào tạo ra những ngôi sao ở Hollywood.

- Tuy nhiên, nhận định về diễn xuất của anh lại có cả khen và chê, thậm chí có định kiến chỉ coi anh như một cascaduer không hơn không kém. Anh có coi đấy là một thử thách?

- Làm nghệ sĩ, lúc nào cũng có người khen hay, chê dở. Ca sĩ dù hát hay đến mấy cũng có người chê hát dở. Diễn viên cũng vậy, diễn thật hay, nhưng người ta không thích mặt của anh thì vẫn cứ không thích. Nghệ thuật không như kỹ thuật, làm đúng là nó đúng. Nghệ thuật luôn có sự lựa chọn. Sẽ có một số người thích, một số người không thích. Đó là con đường đi rất mỏng, mình có quyền chọn lựa, nhưng không phải tất cả khán giả sẽ thích mình.

Kể cả Hugh Grant - ông hoàng của dòng phim lãng mạn Hollywood - vẫn có nhiều khán giả không thích cách diễn xuất của anh ta. Nhiều thầy dạy diễn xuất bên Mỹ cũng nói đó là "cách diễn mặt": Hugh Grant hay nhăn mặt, nhíu mày để tạo đường nét, không đúng sách vở diễn xuất của Hugh Grant. Theo tôi, nói đến nghệ thuật thì không có gì đúng cũng không có gì sai, chỉ có sự lựa chọn của mình có được nhiều người thích hay không thôi.



- Nhưng vẻ như trong "Hồn Trương Ba da hàng thịt", "Nụ hôn thần chết" anh mới có cơ bộc lộ chút duyên hài, còn "Dòng máu anh hùng" thì chỉ là sự phô diễn võ thuật hơn là chiều sâu diễn xuất? Hay chúng ta không nên đòi hỏi anh vừa là ngôi sao của dòng phim hành động (Việt Nam) vừa là người có khả năng diễn xuất?

- Trong phim Hồn Trương Ba da hàng thịt và Nụ hôn thần chết thì không nói, vì đó là vai hài. Khi làm phim với vai trò diễn viên, sẽ có rất nhiều thời gian để tập trung thể hiện nhân vật. Còn với phim Dòng máu anh hùng, chị cứ hình dung thế này: tôi đứng trước ống kính và nói: "Anh này chỉnh đèn lẹ lên, cascadeur chuẩn bị cho cảnh kế, make up nhớ make up cô này cho máu me chút xíu. Ok. Máy bấm. Diễn...".

Những phân đoạn hành động thì không sao, nhưng những phân đoạn về tâm lí không dễ dàng chút nào. Với Bẫy Rồng, cũng có nhiều lúc bận bịu như vậy, nhưng nhớ lại kinh nghiệm của Dòng máu anh hùng đã ảnh hưởng tới nhân vật của mình như thế nào, để ta cố gắng tránh đi. Nói vậy nhưng lâu lâu vẫn bị... dính!

- Khi nhắc đến anh, nhiều người hay nói đến khái niệm chuyên nghiệp. Nhưng thị trường Việt Nam có đặc điểm: Nếu đi trước một bước, anh là người tiên phong. Nhưng nếu đi trước quá xa, anh sẽ bị... lạc đội hình. Tôi được biết anh có đòi tiền khi chụp hình cho báo chí! Điều này diễn viên nước ngoài làm từ lâu rồi, nhưng ở Việt Nam, anh là một trong số ít, và xem ra, tiền lệ này khá... bất ổn, ít nhất trong giai đoạn hiện nay?

- Khi báo chí gọi chụp thời trang, tôi nghĩ đây là hình thức quảng cáo, có lợi cho nhãn hiệu thời trang, còn báo chí dược nhãn hiệu đó trả tiền, người chụp hình cũng được trả tiền. Vậy lí do gì tôi không được trả tiền? Cả hai bên cùng có lợi, tôi có lợi gì đâu mà phải đi làm cả ngày để chụp 8 tấm hình đó? Đối với tôi như vậy là bất công! Trong khi tôi cũng có nhiều công việc chứ có phải rảnh đâu!

- Anh nói rất đúng, nhưng ở thị trường Việt Nam vẫn tồn tại những điều như vậy đấy! Không chỉ thời trang, mà anh còn đòi tiền khi chụp bìa báo, trong khi nhiều nghệ sĩ mong muốn, nhận chi trả tiền để được lên bìa. Xin nhắc lại, lí lẽ anh đưa ra rất đúng, nhưng không đúng ở Việt Nam!

- Đúng là tôi có đòi tiền khi chụp bìa, thực sự số tiền đó không đáng gì cả, nó cũng không đáng đối với tôi. Nhưng tôi nghĩ đây là sự chuyên nghiệp giữa hai bên. Dù chỉ là số tiền rất tượng trưng, nhưng thà tượng trưng mà có, chứ không phải tôi đi làm miễn phí để cầu được nổi tiếng. Rõ ràng báo mời tôi chụp hình bìa cho họ, chứ không phải tôi nhờ họ để lên bìa. Đây là công việc, đâu phải quan hệ bạn bè.

Thực tế là tôi không quen ai ở báo để tự nhiên đi chụp hình. Tại sao tôi có gắng làm cho chuyên nghiệp, mà nhiều người cứ khư khư cái sự không chuyên nghiệp hoài? Thái Lan không được như Mỹ, nhưng họ cũng có tiền tượng trưng khi mời mình cộng tác. Số tiền đó không đáng bao nhiêu, chỉ uống vài li cà phê cũng hết, nhưng tượng trưng cho mình hiểu nhau!

- Nếu ở Việt Nam có 10 người kiên quyết đòi hỏi như anh thì may ra anh mới không "cô đơn"!

- Chắc khi tôi hỏi tiền chụp hình, đã có nhiều người dị ứng với tôi?

- Và những cơ hội sau đó sẽ mất dần, trong khi là diễn viên, anh cũng rất cần PR hình ảnh?

- Thực sự số tiền tôi đòi đâu có đáng bao nhiêu. Đâu phải 1 ngàn đô. Mà tôi cũng không đòi luôn. Tôi chỉ hỏi có trả cho anh cái gì không? Mình lên truyền hình họ cũng chỉ đưa 300 ngàn. Không thấy đưa thì tôi thấy tại sao lại vô lí vậy? Tại sao bị "kết án" khi cố gắng làm chuyên nghiệp?

- Diễn viên ở Việt Nam gần như không có người quản lí. Anh thì ngược lại. Anh tiếp tục muốn chứng tỏ sự chuyên nghiệp? Tôi được biết, công việc của anh từng bị "gãy" vì sự chuyên nghiệp này?

- Tôi dùng người quản lý cho công việc quảng cáo, còn phim ảnh, tôi tự nói chuyện, chỉ có duy nhất Huyền thoại bất tử là có người quản lí, tôi muốn đem lại công việc cho họ. Hơn nữa, lúc đó tôi đi nước ngoài, nên giao hết công vệc cho người quản lý làm. Rốt cuộc chuyện xảy ra không được hay. Đó là kinh nghiệm cho tôi.

- Được biết, vai Long trong "Huyền thoại bất tử" đầu tiên Lưu Huỳnh dành cho anh chứ không phải Dustin Nguyễn. Nhưng Lưu Huỳnh phải đi qua người quản lý, và cuối cùng sự việc bị "gãy", không phải vì anh mà vì người quản lý. Còn có thông tin bên lề là sau đó anh lập tức sa thải người quản lý của mình?

- Với anh Lưu, mình không thể bàn chuyện kinh doanh được. Tôi cũng không cho người quản lý bàn chuyện đó với anh Lưu. Nói chuyện với anh Lưu chắc chắn phải là tôi. Nhưng anh Lưu lại cũng có một người sản xuất và họ mới là người nói chuyện về tài chính. Lưu Huỳnh nói qua người sản xuất, người sản xuất nói chuyện với người quản lý của tôi cũng là chuyện hợp lý. Nhưng người quản lý còn quá mới, không nắm rõ.

Hơn nữa, đó là người bạn của tôi chứ không phải là người quản lý thực sự chuyên nghiệp. Kết quả không như mình mong muốn, thì không làm việc với nhau được nữa. Nhưng chúng tôi vẫn là bạn. Song tôi sống rất lạc quan. Chuyện đã qua thì thôi, cố gắng lấy điều đó làm bài học chứ tôi không bao giờ tiếc nuối.

Ngô Thanh Vân: 'Tại sao lại phải sinh con với Trí Nguyễn?'

"Bạn tôi vấp chuyện đó nhiều lắm, hấp tấp lấy chồng rồi sinh con, họ lên lịch cho chuyện đó rồi gặp ngay bất hạnh. Sinh con xong rồi lại chia tay", nữ diễn viên "Bẫy rồng" chia sẻ.


10 năm tham gia làng giải trí, không ai còn tò mò về Ngô Thanh Vân nữa. Nhưng càng tiếp xúc, càng nhận ra Vân độc lập, tham vọng và tự quyết cuộc đời mình. Và hình như, những người như vậy, thường rất cô đơn... Đổ mồ hôi và... máu trên sàn tập để vào vai cô gái điếm máu lạnh tên Trinh trong Bẫy rồng cùng "người tình màn bạc" Johnny Trí Nguyễn, Ngô Thanh Vân im ắng tuyệt đối trong suốt nửa năm. Chị đang dồn sức cho canh bạc lớn, trở thành một ngôi sao điện ảnh thực sự. Phim đóng máy, chị rơi vào tình trạng kiệt sức....



“Chảnh thì lấy gì mà ăn!”

- Tại sao chị lại chỉ đóng phim hành động và lại chỉ đóng với Trí Nguyễn thôi?

- Làm phim hành động cực lắm, trong phim có một vai nữ nữa, tìm hết Sài Gòn mà không tìm nổi. Các cô gái đã là diễn viên nổi tiếng hay model nổi tiếng thì có vẻ thích an toàn hơn. Anh Trí nói, bây giờ anh ngán bỏ thời gian để đào tạo người mới, khi em có nền tảng sẵn rồi, thôi làm tiếp đi… Cái gì cũng phải có duyên. Mình thành công rồi thì tiếp tục làm chứ, tại sao phải đổi?

- Phim đóng máy, chị có rơi vào trạng thái kiệt sức?

- Quá kiệt sức. Phim hành động mà quay trong 6 tuần, tôi như cục pin bị xài kiệt tới giọt năng lượng cuối cùng. Tôi đổ bệnh trong một thời gian dài sau đó.

- Đọc blog của chị, thấy năm 2008 của chị đầy ắp sự kiện, mà sự kiện nào cũng ra tiền. Còn năm 2009 thì gần như là số 0. Chị có thấy… lỗ?

- Không. Ví dụ như trước và sau bộ phim Dòng máu anh hùng, tôi chẳng có hoạt động gì, cũng chả có tiền nữa. Phim phát hành xong tôi đi quảng bá cho nó thôi. Nhưng đến 2008 thì tôi "thu hoạch" bằng hàng loạt các hợp đồng quảng cáo, phát hành album. Làm phim không giống như ca nhạc, ra album xong là lượm tiền ngay, nó phải có một quá trình. Làm nghệ thuật thì phải chấp nhận thế.

- Vậy là có thể hiểu, từ giờ tới cuối năm Ngô Thanh Vân sẽ là cô gái rong chơi?

- Rong chơi trong nghệ thuật. Tôi đang tính sẽ mở một công ty đại diện cho các ca sỹ, người mẫu. Tất cả những người mẫu muốn đi hát thì hãy đến, tôi sẽ làm cho họ chuyên nghiệp lên. Trước tôi đi hát bị chê là không chuyên thì tôi khắc phục cho họ những điều đó. Tôi cũng dạy họ cách tiếp xúc công chúng, báo chí ra sao. Công ty của tôi sẽ có Johnny Trí Nguyễn, Ngô Thanh Vân, Dustin Nguyễn như những cái tên đầu tiên. Và tôi sẽ kết nối với công ty đại diện cho tôi tại Thái Lan. Tôi muốn đẩy mạnh mảng quảng cáo. Tôi có lời mời cho hai bộ phim mới nhưng chắc tôi từ chối.



- Chị chảnh hay sợ mình không kham nổi?

- Vì kiệt sức, và vì nhân vật không đủ mạnh và hấp dẫn tôi. Tôi thích nhận lời khi nhân vật có đường dây phát triển, phải tạo được cảm tình với khán giả. Thực ra cơ hội đóng phim ở mình có nhiều đâu, mỗi năm có một phim thôi, nên thấy phim hay thì mình nhận lời chứ. Chảnh thì lấy gì mà ăn...

Có thể sẽ từ bỏ âm nhạc

- Chị từng muốn hướng tới hình ảnh cô gái đa năng. Giờ thì lại bỏ hết cho phim ảnh. Chẳng hóa ra “quyết tâm” ấy chỉ là lời hứa suông?

- Thì năm 2006 khi bắt đầu làm ca sỹ, thì tôi muốn làm entertainer, tôi muốn làm một tài năng đa diện, hát được, đóng phim được, nhảy múa tốt. Mô hình này ở Hong Kong hay Hàn Quốc thì nhiều rồi, ở Việt Nam khi đó thì còn mơ hồ lắm. Tôi đi theo điện ảnh nhưng không bỏ bê âm nhạc.

- Chứ không phải là chị đang chán âm nhạc sao?

- Cũng có thể nói vậy. Vì âm nhạc Việt Nam đang lộn xộn quá, xào xáo quá, tôi hoang mang chẳng biết phải theo những chuẩn mực nào. Từ lúc bắt đầu làm ca sỹ tôi chỉ đi theo nhạc dance thôi. Tôi thấy tôi tự tin cái đó và làm entertainer. Cho đến bây giờ thì tràn ngập, ai cũng entertainer, ai cũng đi theo kiểu công chúa nhảy nhót, rầm rộ quá. Tôi không biết tôi đứng ở đâu và người ta nghe cái gì.

Bây giờ "teen" hoành hành quá, cái gì mà "Công chúa, hoàng tử" từa lưa, hay trào lưu lộ ảnh nóng trên mạng, nhận thức của bạn trẻ bây giờ có vấn đề, nó lộn xộn quá. Tôi lớn rồi, tôi muốn làm điều gì đó ổn định một chút. Có thể nói tôi tạm ngưng để lắng mình, nếu có tiếp tục thì cũng phải có một hình ảnh chuẩn mực, chứ không làm công chúa. Hoặc cũng có thể tôi sẽ từ bỏ âm nhạc hoàn toàn. Tôi đang toàn tâm cho điện ảnh và đang cố gắng để tạo ra một biểu tượng điện ảnh có nền tảng chuyên nghiệp.

- Thất vọng về một đời sống mà mình đã nhiệt tình can dự, chị chẳng thấy mình đang nặng lời với chính mình sao?

- Không phải quá thất vọng, mà vì tôi không hiểu cái thị trường âm nhạc này nó ra sao, ngày xưa mọi thứ rõ ràng, Mỹ Tâm hát pop, Quang Dũng hát nhạc tình, chị Mỹ Linh đi vào dòng cao cấp, và tôi có định hình âm nhạc riêng cho mình. Chứ bây giờ các ngôi sao hát chung một thứ nhạc giống nhau, tôi không tìm được điều gì đáng giá từ trong đó. Tôi nghĩ các ngôi sao đi trước cũng đang hoang mang lắm.

- Chẳng qua chị có một chỗ trú chân quá tốt là điện ảnh, chứ nhiều ngôi sao không hát họ chẳng biết làm gì...

- Chỗ trú chân của tôi tốt là cũng do tôi tạo ra, chứ tôi không bợ nó. Ai cũng có thể làm như tôi. Cái quan trọng là mình biết mình đang ở đâu thôi.



“Giờ tôi lớn rồi, đâu cần cứng đầu nữa”

- Chị và Hồ Ngọc Hà có xuất phát điểm trong nghề hát giống nhau, giờ thì một người gắn đầy ngực các giải thưởng, còn một người đang tìm cách thối lui. Chị có dám nhận mình thua cuộc không?

- Nói về giải thưởng thì quả là một câu chuyện dài. Tôi vô duyên với các giải thưởng. Tôi làm nghệ thuật cho riêng mình. Còn giải thưởng là do những người khác tặng. Có thể với họ, tôi chưa đủ chuyên nghiệp.

- Nghĩa là chị cũng thấy mình kém chuyên nghiệp hơn?

- Thì về một mặt nào đó, nói Hà chuyên nghiệp hơn tôi cũng được. Giải thưởng là sự bình chọn và trao, "teen" thích thì bình bầu nhiều, giới chuyên môn thích thì cũng bầu nhiều, có thể tôi không được nhiều người thích như cô ấy nên không đoạt giải. Nhưng mà làm nghệ thuật là làm những gì mình thích. Còn giải thưởng chỉ là hình thức thôi, được cũng tốt không được cũng chẳng sao. Cái quan trọng là có mục đích và đạt được mục đích. Hà rất thông minh và rất giỏi, đúng là một ngôi sao sáng, vì đứng vững được trong nhiều trào lưu, nhiều lớp sóng của giới "teen" như hiện nay.

- Chị có nghĩ là mình đang bao biện cho việc mình không còn thích hợp với âm nhạc, với việc nhảy múa trên sân khấu nữa? Thối lui hợp lúc cũng là cách của người thông minh phải không?

- Có thể lắm. Tôi rút lui là tôi sẽ nói thẳng. Giờ tôi lớn rồi, đâu cần phải cứng đầu nữa. Vài năm trước, người ta nói người mẫu làm gì biết hát, tôi nổi cáu và quyết làm bằng được. Giờ thì không. Tôi đã chuyên nghiệp hóa và đậm đà hơn. Nếu cứ phải chứng tỏ thì mình không còn thời gian nữa. Nói tôi thối lui trong âm nhạc hả? Cũng có thể! Chả việc gì phải cố gắng chứng tỏ mình hát được trên sân khấu tới... tuổi 70. Đừng hòng ai chỉ trích được tôi nữa. Tôi sẽ mỉm cười thôi.

“Tại sao tôi lại phải sinh con với Trí Nguyễn”?

- Chị quá rõ ràng và rành mạch, nên chị cô đơn chăng?

- Có thể lắm. Lâu lắm rồi chẳng tìm được ai làm tôi say đắm. Tôi không khô khan, nhưng tôi biết rõ mọi chuyện.

- Phụ nữ sống một mình thì sao nhỉ?

- Cái mất thì ai cũng biết, ăn một mình, làm một mình. Nhưng cái nghề của tôi là cái nghề huyên náo, đi đâu cũng đầy ắp âm thanh, nên về nhà lại chỉ muốn được một mình, giây phút nằm trên giường đọc một cuốn sách cũng là một điều quý giá. Mình đi đâu, mình làm gì cũng sẽ thoải mái hơn, cái quan trọng là cách mình nhìn vào sự một mình đó ra sao.

- Chị đã ba mươi, có thể không cần đàn ông, mà chẳng lẽ lại không cần một đứa con sao?

- Năm 28 tuổi, tôi nghĩ năm 30 tôi sẽ lấy chồng, không chồng thì cũng sẽ có con. Nhưng rõ ràng trong cuộc sống không thể nói trước được. Không lẽ giờ mình chạy ra đường tìm loạn lên, kiếm đại một ông chồng để... sinh con?

- Thì chị sinh con với... Trí Nguyễn đi, anh ấy cũng đẹp, giỏi và hiểu chị, bây giờ cũng độc thân rồi...

- Tại sao lại phải sinh con với anh Trí Nguyễn nhỉ? (cười lớn)… Bạn tôi vấp chuyện đó nhiều lắm, hấp tấp lấy chồng rồi sinh con, họ lên lịch cho chuyện đó rồi gặp ngay bất hạnh. Sinh con xong rồi lại chia tay. Thôi, cái gì tới sẽ tới, duyên chưa tới mình ép ai bây giờ.

Sinh con thụ tinh nhân tạo cũng được, cũng đủ khả năng tự nuôi, nhưng mà thời điểm này thực sự không thích hợp. Tôi làm việc điên cuồng thế này, nuôi con vào lúc nào đây? Với lại không phải cái gì tôi muốn là được (cười). Bây giờ tôi đang thăng bằng tuyệt đối trong cuộc sống, nên đặt ra vấn đề này chưa hợp lý.



- Xin hỏi thật, chị còn yêu Trí Nguyễn không?

- Sao hỏi vậy? Yêu nhau như trong phim hả? Câu hỏi này riêng tư quá. Tôi không muốn phô bày chuyện của tôi và Trí Nguyễn trên báo nữa. Thời gian qua ồn ào quá, có nhiều sự hiểu lầm. Bất cứ câu trả lời nào cũng có thể gây ra những dư luận trái chiều.

- Vâng, có quá nhiều hiểu lầm, nên lẽ ra chị cần chia sẻ thật, vì những người yêu mến chị muốn biết sự thật hơn là những tin đồn...

- Bây giờ ai cũng nghĩ là mình biết, ai cũng nói chúng tôi yêu nhau, sống chung một mái nhà, đóng phim như hình với bóng... Nhưng, tin đồn thì vẫn chỉ là tin đồn thôi. Hiện tại tôi và anh Trí bị quá nhiều lời đồn, như là lời đồn kết hôn chẳng hạn. Từ giờ, tôi sẽ không xác nhận là có hay không trong những câu hỏi về quan hệ của tôi và anh Trí nữa. Nó thật là nhạy cảm.

- Để nó mơ hồ thì sẽ quyến rũ hơn?

- Có thể! (cười)

- Nhưng nếu chỉ là tin đồn, mà chị để mọi thứ lửng lơ như vậy, là chị tự giết mình, chị đang chơi dao hai lưỡi, tự giăng rào thép gai chặn mọi đàn ông khác đến với mình?

- Chẳng có gì được và mất cả. Đã tin vào nhân duyên thì phải biết tin vào mọi chuyện. Tôi sống cuộc đời của riêng mình, vậy thôi.

Johnny Trí Nguyễn: 'Làm gì cũng cần có hứng'

Trò chuyện với Quân của 'Bẫy rồng về những dự án cho năm mới và những bật mí thú vị về gia đình.

Mùng hai Tết, từ Sài Gòn, Trí về Cali ăn Tết “tiếp” với cha mẹ và hai con. “Về Việt Nam, là về quê, về nhà, về với đại gia đình. Về Mỹ cũng là về bởi ở đó có nhà cha mẹ. Ở đâu có nhà cha mẹ mình thì chỉ có về, chứ không thể đến hoặc tới. Các nước khác là đến, chơi, sang, đi...” - Trí giải thích.

- Cái hay nhất của Tết Canh Dần với “Anh Hổ” Trí Nguyễn là gì? (Johnny Trí Nguyễn sinh ngày 2/2/1974)



Cùng ĐD Bùi Thạc Chuyên trong một cảnh quay phim “Chơi vơi”.


- Mấy Tết liền nhau, đều bận làm, như Tết 2008, đóng phim ở Thái Lan, chẳng biết Tết là gì. Tết 2009, đúng thiệt là Tết, cha mẹ từ Mỹ về, lần đầu tiên sau 25 năm, Trí mới được ăn một cái Tết ta đúng nghĩa, nghỉ ngơi, đi chơi… Cả năm 2009, bận với “Bẫy Rồng”, Tết Canh Dần, cũng rất vui, cho phép bản thân xả hơi một chút…

- Đã chộn rộn ý nghĩ đầu xuân nào cho công việc?

- Phim ảnh có dự án đặc biệt lắm, cũng là phim hành động, nhưng khác xa với “Dòng máu anh hùng” (DMAH), “Bẫy Rồng” (BR). Kịch bản hoàn toàn của Trí.

- Khai bút đầu xuân chưa?

- Ở Mỹ về Sài Gòn, sau hai tuần chơi Tết, nghỉ ngơi vừa đủ, có hứng thú, viết liền. Chưa bao giờ viết kịch bản hay làm gì trong tư thế tự mình buộc mình phải làm. Làm gì cũng cần có hứng thú mới được. Còn một vài dự án riêng nữa, chưa nói được.

- Chuyện võ đầu xuân, có gì hay?

- Trí luyện võ theo môn phái truyền thống của gia đình - Liên Phong Quyền - do ông nội Nguyễn Chánh Minh sáng lập. Ông nội có 6 người con, 4 con trai, đều biết võ, cha Trí thứ năm, chú Tín (NSƯT Nguyễn Chánh Tín) là chú Út, thứ bảy, dở võ nhất, chú mê ca hát, nghệ thuật…

Aikido, Hồng Gia Quyền, wushu Trí học ở Mỹ, về Việt Nam, Trí học thêm nhiều đòn thế của VOVINAM,... Đầu năm mới, chưa bận làm phim, Trí ôn luyện võ dữ lắm. Luyện võ, con người mình thấy khoẻ mạnh, khoẻ mạnh thì thấy vui vẻ trong người, nạp năng lượng, chuẩn bị làm phim mới… Năm mới, nói chuyện cũ chút. Trong các nhân vật phim Trí đóng, có những khán giả nữ cảm thấy ưa Thổ trong “Chơi vơi” chứ không là hai vai trong DMAH hay BR, bởi đơn giản, nhân vật Thổ nói ít. Những người đàn ông được cảm tình thường phải là đã đẹp giai lại còn ít nói..

- Hai nhân vật Trí đóng trong DMAH, BR cũng đều ít nói đấy chớ! Ngoài đời, Trí cũng là người ít nói, nhìn, nghe nhiều. Gặp ai nói nhiều quá, cũng suy nghĩ, không hiểu họ nói có đúng không?

- Sự ít nói của một người nhiều khi bị suy diễn là bởi anh ta chẳng có gì, biết gì để mà nói! Có hai thế giới Trí rành, có thể nói được là điện ảnh, võ thuật. Ngoài hai thế giới này, Trí hiểu biết gì, nói nấy. Làm phim cũng vậy. Làm phim hành động, đâu chỉ có chuyện đấm đá, cũng phải bỏ nhiều thời gian đầu tư nghiên cứu nhân vật, lịch sử… và nhiều vấn đề khác.

- Những kỹ năng võ thuật, bơi, cưỡi ngựa, trượt tuyết, “phi” môtô, chơi guitar,…-được anh phát huy bao nhiêu phần trăm trên phim?




- Cũng được phần nào đó. Có những phim, Trí tham gia chỉ với vai trò diễn viên. Có phim như DMAH, nhất là BR, Trí kiêm nhiều việc, ở nhiều khâu từ trước tới khi sau quay phim. Trí bắt đầu tham gia điện ảnh từ năm 17 tuổi, tích luỹ cũng khá nhiều kiến thức. Nếu điện ảnh của Việt Nam mình tốt hơn, lớn hơn, Trí đã không phải “ra tay”, mà sẽ thuê hẳn chuyên gia...

- Khi nào anh thấy mình đầy đủ là một Johnny Trí Nguyễn?

- Nguyễn Chánh Minh Trí là tên đầy đủ. Khi bắt đầu đi làm, Trí lấy thêm tên Johnny để đồng nghiệp Mỹ dễ gọi. Trí nghĩ, mình là người hấp thu có chọn lọc những nét hay của văn hoá Mỹ và văn hoá Việt, như người Việt mặn mà yêu quý gia đình, cha mẹ, con cái. Người Mỹ cởi mở trong giao tiếp, ưa nói thẳng. Sống ngoài đời, khi làm phim, Trí cố gắng dùng những nét đẹp của cả hai nền văn hoá.

- Đóng thế hơn 10 phim, có một lúc nào, anh nhầm lẫn tới mức thấy mình là chính người được đóng thế?

- Hồi đóng thế trong phim Người Nhện (2004): Bộ đồ người Nhện đẹp lắm, giá hơn 60.000 đôla Mỹ, bộ đồ mặc vô đẹp, dễ chịu cảm giác rất thật, mình thấy mình như người Nhện vậy…

- Thành công của một diễn viên như anh có được nhờ bởi minh trí hay minh chí?

- Cả minh trí và ý chí! Nếu không có trí tuệ, chỉ có ý chí, cũng sẽ có được thành công nhất định ở mức nào đó. Nếu chỉ có minh trí, không có ý chí, chắc chắn sẽ không thành công...

Dustin Nguyễn ‘truy sát’ kẻ thù trên đất Thái

Trước khi “Lửa Phật” được bấm máy, nam diễn viên “Cánh đồng bất tận” đã quay trở lại với dòng phim hành động. Anh vào vai nam chính trong “Truy sát” do Thái Lan sản xuất nhưng lại được công chiếu đầu tiên ở Việt Nam.


Truy sát - Angels kể về hành trình báo thù của một người cha khi hay tin con gái bị chết thảm nơi đất khách quê người. Chuyện phim mở đầu tại xứ sở chùa Vàng, khi Peter (Sahajak Boonthanakit) - một cảnh sát cao cấp của Hoàng gia Thái Lan phát hiện xác chết của một cô gái trẻ trong tình trạng bị trói và khỏa thân trên sông Chao Praya. Là một người cha, từng có con gái bị bắt cóc và giết chết, khi nhìn thấy cảnh tượng này, nỗi đau của Peter lại trỗi dậy. Tuy nhiên, Peter còn kinh ngạc hơn khi cô gái xấu số này lại chính là Angel, con gái Johnny (Dustin Nguyễn) – người bạn cũ của anh. Ngay lập tức, Peter bay đến Sài Gòn để tìm Johnny.

Hoàn cảnh công việc khiến Johnny và con gái phải sống cách biệt nhiều năm mà không có cơ hội gặp gỡ. Chính vì thế trước tin tức về cái chết của Angel, Johnny vô cùng đau đớn và dằn vặt. Nỗi đau của một người cha mất con khiến anh càng thêm quyết tâm phải báo thù những kẻ đã sát hại con gái mình. Với sự giúp đỡ của Peter, Johnny đến Thái Lan bắt đầu cuộc truy sát những kẻ sát hại con gái anh. Từ những dấu vết mà Angel để lại, Johnny và Peter bắt đầu hành trình đầy nguy hiểm qua những phố đèn đỏ ở Bangkok - nơi nổi tiếng về công nghệ tình dục và lối sống trụy lạc của những thanh niên trẻ…

Trailer Truy sát:



Truy sát - Angels là bộ phim đánh dấu sự trở lại của Dustin Nguyễn với thể loại phim hành động quốc tế. Trước khi trở về Việt Nam và được khán giả yêu thích qua nhiều vai diễn có tính cách đa dạng trong Dòng máu anh hùng, Huyền thoại bất tử, Để Mai tính, Cánh đồng bất tận…, Dustin Nguyễn đã có hơn 25 năm gắn bó với điện ảnh Mỹ. Anh là diễn viên gốc Á nổi tiếng với các vai diễn trong 21 Jump Street, The A-Team(3 lần được đề cử giải Emmy), JAG (3 lần đoạt giải Emmy), Street Justice (giải Đạo diễn xuất sắc nhất tại Liên hoan phim quốc tế Chicago năm 1993), Seaquest 2032 (2 lần đoạt giải Emmy), Little Fish - bộ phim đã từng giành được 9 giải thưởng của Viện Điện ảnh Úc vào năm 2005 và nhiều giải thưởng khác…

Để có được những thành công đó, Dustin Nguyễn đã trải qua những ngày tháng vất vả trên đất Mỹ để theo đuổi niềm đam mê điện ảnh của mình. Anh cho biết: “Khi đến tuổi trưởng thành, ba khuyên tôi học kỹ sư để có công việc và thu nhập ổn định. Nhưng tôi nói dối ba khi chọn con đường diễn xuất. Hồi đó tôi rất… ngu, ai cũng cản, nói là diễn viên gốc Mỹ còn thất bại, huống chi là dân châu Á. Nhưng có lẽ máu diễn xuất của ba tôi đã truyền sang tôi từ trong gen, lại điếc không sợ súng nên cứ theo. Hai năm sau ba tôi mới biết, bị từ mặt một thời gian vì nói dối. Nhưng may là tôi sớm thành công với công việc này”.

Ngoại trừ Dòng máu anh hùng, vài năm gần đây Dusin Nguyễn chọn xuất hiện nhiều hơn trong những bộ phim hài và phim tâm lý thay vì phim hành động. Do vậy, sự trở lại của anh trong Truy sát - Angels chắc chắn sẽ là một điều thú vị cho khán giả.

Bộ phim hành động của Thái do đạo diễn trẻ người Mỹ gốc Thái Wych Kaosayananda thực hiện. Anh là tác giả kịch bản kiêm đạo diễn và là nhà sản xuất của phim. Trước khi tham gia lĩnh vực điện ảnh, Wych Kaosayananda đã từng có một thời gian dài sinh sống và học tập ở Pakistan, nơi cha anh - nhà ngoại giao nổi tiếng Kaosayananda đang công tác tại đây. Anh cũng đã từng làm việc ở Mỹ và tại đây, anh đã gặp Dustin Nguyễn.

Năm 1998, anh từng gây sốc cho khán giả cũng như các nhà làm phim trong nước khi mạo hiểm thực hiện Fah– bộ phim có kinh phí lớn nhất trong lịch sử điện ảnh Thái Lan, khi mới 24 tuổi. Ngoài ra, Wych Kaosayananda đã từng đạo diễn cho một số bộ phim hành động của Mỹ, trong đó có Ballistic: Ecks. Vs Server – bộ phim có sự tham gia của nam diễn viên lừng danh Antonio Banderas và ”thiên thần” Lucy Liu. Bộ phim đã nhận được 4 đề cử giải Kim Ngưu tại World Stun Awards năm 2003.

Wych Kaosayananda đã đến Việt Nam vào ngày 6/11. Wych Kaosayananda chia sẻ về ý tưởng thực hiện bộ phim: “Angels sinh ra trong hoàn cảnh tôi không có nhiều kinh phí để thực hiện, tuy nhiên tôi có những diễn viên rất tốt và một cốt truyện mà tôi nghĩ là khá hay”.



Wych Kaosayananda và Dustin Nguyễn cùng tham gia sự kiện tại TP.HCM.


Trước câu hỏi về việc bộ phim Truy sát - Angels liệu có phù hợp với khán giả Việt, Wych Kaosayananda cho biết: “Tôi nghĩ sẽ có nhiều người thích bộ phim này. Đó không phải là bộ phim hành động có cốt truyện nhanh và những cảnh đánh nhau đến chóng mặt mà nhịp điệu phim sẽ chậm hơn, để dành nhiều thời gian hơn kể một câu chuyện đầy bí ẩn”. Hiện tại, anh đang ở lạii Việt Nam.Anh sẽ có nhiều ngày làm việc tại đây cùng với Dustin Nguyễn, cho đến khi Angels chính thức ra mắt khán giả.

Ngoài yếu tố hấp dẫn về nội dung, Truy sát - Angels còn ghi điểm bởi những khung hình đẹp do đạo diễn hình ảnh Mark Dadlani đảm nhiệm. Phim thể hiện những hình ảnh thu nhỏ của Bangkok – thành phố xinh đẹp và sầm uất nhất của Thái Lan, với những khu phố nhộn nhịp. Từ những hình ảnh sôi động của một thành phố hiện đại, bộ phim sẽ đưa khán giả xâm nhập vào thế giới ngầm đen tối ở các khu “đèn đỏ” nổi tiếng của Thái Lan.

Đối lập với những hình ảnh này, Truy sát - Angels cũng có khá nhiều hình ảnh lãng mạn được quay tại khu vực sông Chao Phraya – dòng sông được mệnh danh là “sông của các vị vua”, và dĩ nhiên, không thể thiếu hình ảnh của TP.HCM đầy năng động.

Truy sát công chiếu ở Việt Nam từ 23/11 trước Thái Lan và các nước trong khu vực.

Một số hình ảnh trên phim trường:



Đạo diễn và Dustin trên phim trường.



Sahajak Boonthanakit là nam diễn viên quốc tế người Thái Lan. Anh đã từng tham gia trong rất nhiều bộ phim nước ngoài như: The Tesseract (Hàn Quốc), Holly (Israel),Stretch (Pháp), The Burma Conspiracy (Bỉ), Laddaland (Indonesia), Beyond Borders – bộ phim có sự góp mặt của Angelina Jolie.




Các cảnh quay của Dustin Nguyễn.





Các diễn viên trong phim ngồi lại với nhau sau cảnh quay.




Poster phim



Kim Chi



Theo Infonet

Charlie Nguyễn nói về vụ nặng mùi đâm chém của 'Bụi đời Chợ Lớn'

Bộ phim "Bụi đời Chợ Lớn" đang thu hút sự quan tâm của khán giả trẻ không chỉ vì sự tái hợp của anh em Charlie Nguyễn - Johnny Trí Nguyễn, mà còn là những hình ảnh, câu chuyện "nặng mùi" bạo lực. Zing có cuộc trao đổi thẳng thắn với đạo diễn Việt kiều.

Đạo diễn Charlie Nguyễn: "Tôi nghĩ không có một bộ phim hành động nào mà không mang tính bạo lực cả".


- "Bụi đời Chợ Lớn" có phải là một bộ phim bạo lực? Rất nhiều hình ảnh chém giết trong trailer khiến không ít người e ngại.
- Phim thì nhiều thể loại, mỗi thể loại có một đặc tính riêng. Đối với phim hành động võ thuật thì phải có những cảnh đấu nhau theo nhu cầu của thể loại. Tôi nghĩ không có một bộ phim hành động nào mà không mang tính bạo lực cả. Lấy ví dụ hai bộ phim ngập tràn những cảnh chém giết như Brave heart và The gladiator cũng có thể làm cho một số người e ngại, nhưng phim nào cũng mang về 5 giải Oscar, không kể mấy chục giải lớn khác trên thế giới. Khán giả là fan của thể loại hành động đòi hỏi rất cao vì họ đã xem quá nhiều phim hành động. Vì vậy khi thực hiện Bụi đời Chợ Lớn, chúng tôi phải động não rất nhiều để mang đến cho các fan phim hành động một tác phẩm xứng đáng với thể loại của nó.
- Với dòng phim xã hội đen, sẽ có khán giả thích (nhất là các bạn trẻ), song cũng sẽ có những người không thích và sẽ chỉ trích. Là đạo diễn, quan niệm của anh thế nào?
- Khi thấy hai ông cụ bà cụ ngồi trên lưng một con lừa đi ngang qua, mọi người nói đúng là không biết thương yêu động vật. Thấy vậy, bà cụ leo xuống cho con lừa bớt nặng. Qua một đoạn đường khác, người ta trách làm chồng mà lại để vợ đi bộ. Ông cụ leo xuống cho bà cụ ngồi lên con lừa. Đi một lúc, lại có người la lên làm vợ gì mà không biết thương chồng. Bà cụ lại tuột xuống. Cả hai vợ chồng già dắt con lừa đi bộ. Một lát sau có người cười bảo, có lừa mà lại đi bộ, ngốc thiệt! Mình cứ vững tâm làm bộ phim bằng tất cả trái tim và tình yêu của mình dành cho nó. Chỉ sợ là mình thiếu tâm huyết và làm việc không nghiêm túc thôi.



Đạo diễn Charlie Nguyễn chỉ đạo diễn xuất trên phim trường Bụi đời Chợ Lớn.


- Vì sao anh lại quyết định quay về với thể loại hành động và thực hiện "Bụi đời Chợ Lớn"? Phải chăng việc rẽ ngang làm những bộ phim hài như "Để Mai tính", "Long ruồi", "Cưới ngay kẻo lỡ" chỉ là cách anh xả stress?
- Làm phim nào tôi thấy cũng stress giống nhau. Vì tôi rất cầu toàn và muốn vượt lên trên khả năng hạn hẹp của mình. Còn chọn thể loại hành động hay thể loại hài thì tùy vào cái duyên. Duyên đến thì làm, duyên đi thì thôi. Đã bị stress rồi mà còn tính toán nhiều quá mệt lắm! Mọi sự chọn lựa càng nhẹ nhàng càng tốt.- Khó khăn lớn nhất khi anh làm "Bụi đời Chợ Lớn" là gì? Hình như dàn diễn viên chủ lực trong tác phẩm này đều là những cái tên vẫn còn xa lạ như Long Điền, Huỳnh Bích Phương, Hà Hiếu, Thanh Trúc… Anh chọn vì họ phù hợp với vai diễn hay vì anh muốn tìm kiếm những gương mặt mới cho màn ảnh rộng?
- Tôi nghĩ cái khó lớn nhất là qua cửa kiểm duyệt phim. Chúng tôi muốn thực hiện một bộ phim hành động với những nét riêng biệt của nó. Chúng tôi muốn bộ phim có màu sắc, cảm xúc và tiếng nói riêng, thay vì giông giống những bộ phim hành động khác. Và tất nhiên cái gì mới thì sẽ khó làm quen. Về mặt chọn lựa diễn viên, vì đây là một bộ phim võ thuật nên chúng tôi có 2 yêu cầu. Một là hợp vai, và hai là phải có khả năng võ thuật.- Nhắc đến dòng phim giang hồ, băng nhóm thì không ai có thể "qua mặt" được điện ảnh Hong Kong. Với "Bụi đời Chợ Lớn", anh làm gì để nó thật sự mang dấu ấn Việt Nam, dấu ấn Charlie Nguyễn?
- Tôi không dám nói trước điều gì cả. Tôi chỉ có thể nói đây là bộ phim mà tôi hài lòng hơn hẳn những bộ phim trước đây tôi đã làm.

Bụi đời Chợ Lớn là bộ phim đạo diễn Charlie Nguyễn hài lòng nhất cho đến thời điệm này. Phim sẽ ra rạp vào ngày 19/4.


- Anh kỳ vọng gì với "Bụi đời Chợ Lớn"?
- Tôi hy vọng khán giả không đánh giá bộ phim qua lớp áo bên ngoài của nó, tức là một bộ phim hành động bạo lực. Mà hãy nhìn sâu vào trái tim của câu chuyện để thấy một thông điệp chống băng đãng và quan tâm hơn về vấn đề này. Quan niệm của tôi là nếu như chúng ta muốn chống chiến tranh thì phải làm phim về đề tài chiến tranh. Muốn chống ma túy thì phải làm phim về ma túy. Muốn chống bạo hành trong gia đình thì phải làm phim về đề tài này. Và muốn chống băng đảng thì mình phải làm phim về đề tài băng đảng. Khi người ta đối mặt với một vấn đề nào đó thì lúc bấy giờ người ta mới quan tâm và suy nghĩ về nó nhiều hơn.- Sau phim này, anh sẽ tiếp tục dự án gì? Hài hước hay vẫn là hành động?
- Trước mắt, tôi có 2 dự án phim hài tình cảm nhẹ nhàng. Mỗi bộ phim đều có phong cách khác nhau và khác với những phim hài tôi đã từng làm.